Chắc rằng nổi tiếng đa số nhạc điệu tha thiết, hữu tình trong ca khúc Diễm xưa của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Giai điệu thì biết cơ mà có tương đối nhiều giai thoại lý thú khác có lẽ rằng không nhiều người biết.

Bạn đang xem: Mưa vẫn bay bay trên tầng tháp cổ

 
*
Bà Bích Diễm hiện nay nay – Ảnh: Tư liệu

Mùa mưa xứ Huế ban đầu cũng là cơ hội báo hiệu ngày hè tới. Rồi ngày hè cũng qua đi. Tiếng trống knhì ngôi trường rộn rã nhỏng trọng điểm hồn Sơn. Anh lại lên gác, ngồi vào trong vị trí cũ, háo hức đợi đợi: một ngày, nhị ngày… rồi một tuần, nhị tuần… chỉ còn: “Nghe lá thu mưa reo mòn gót bé dại, mặt đường dài hun hút mang đến đôi mắt thêm sâu…”. Bóng dáng người con gái tên Diễm mặc dù sẽ biệt mù bóng chlặng tăm cá mà lại Sơn vẫn không không còn mong muốn, hy vọng vào tự khắc khoải: “Chiều nay còn mưa sao em không lại? Nhớ mãi vào đợt đau vùi. Làm sao gồm nhau? Hằn lên nỗi nhức, bước chân em xin về mau…” (Diễm xưa). Và rồi anh thsinh sống lâu năm, ghi vào hồi ký: “Người phụ nữ đi qua phần lớn hàng cây long óc bây giờ đã ở 1 địa điểm xa, vẫn gồm một đời sống không giống. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Kỷ niệm nào thì cũng đáng nhớ nhưng lại cđọng đề nghị quên. Người con gái ấy là Diễm của rất nhiều ngày xưa”.

Nghe nói, sau đây nhạc sĩ Trịnh Công Sơn bao gồm gặp gỡ lại Diễm ở Sài Thành. Nàng lúc này sẽ là chị em của một mái ấm gia đình hạnh phúc. Mối tình đối kháng pmùi hương ngày thơ trẻ ấy hệt như là một trong số phận vận vào cuộc đời người nhạc sĩ tài tình, nhưng mà ca khúc Diễm xưa lại được số đông bạn nghe biết nhỏng một Một trong những bạn dạng tình khúc tuyệt độc nhất vô nhị của phần lớn thời đại.

Xem thêm: Bài Tập Cấp Thoát Nước Có Lời Giải Mới Nhất ( Phần 2 ), Bài Tập Môn Cấp Thoát Nước

“Trùm” giang hồ nước Quy Nhơn

Theo nhà thơ Lê Văn Ngnạp năng lượng, các bạn của Trịnh Công Sơn, thì nhạc sĩ từng được phong là “đại ca” của giới giang hồ Quy Nrộng. Dạo kia (đầu thập niên 1960), làm việc TPhường.Quy Nrộng có bar Phi Điệp khét tiếng. Khách thường xuyên mang lại đây không chỉ có là giới ăn uống nghịch mà cả những người dân bộ đội trận hay chọn làm điểm xả khá sau đều chuyến tiến quân, rồi đám giang hồ nước, bảo kê vị một gã sừng sỏ có tên Thành “đầu bò” làm đại ca. Tóm lại bar Phi Điệp là 1 trong những địa điểm dữ dằn. Vậy cơ mà không hiểu nhiều sao Trịnh Công Sơn lại lơ ngơ vào đấy. Bản tính nghệ sĩ, buộc phải anh chỉ ngồi ngước mắt lên chầu trời nhìn mây nước mà lại ko quyên tâm mang đến mọi vấn đề bình thường xung quanh, tất cả đôi mắt cú vọ sẽ theo dõi và quan sát. Cái đẳng cấp “nhận thấy ghét” của Sơn đang tạo nên Thành “đầu bò” xốn đôi mắt, nghĩ “nó” không coi bản thân ra gì bèn không nên một thương hiệu bầy em đến lột đôi mắt kính đến bõ ghét. Tên đàn em đặt chân đến trước phương diện Sơn, lừ lừ mắt, rồi gằn giọng: “Thằng kia! Tháo kính ra! Đưa phía trên và… cút!”. Trịnh Công Sơn mặt phẳng cắt không hề giọt máu, nhanh lẹ gỡ cặp kính cận ra trao đến thương hiệu này rồi líu lo rời chỗ…

Mấy ngày sau, đám du đãng báo cáo lại với với Thành “đầu bò”: “Cái thằng ngày hôm trước đại ca lột kính, đá hậu môn thoát khỏi cửa hàng là nhạc sĩ đặt bài “Mưa vẫn mưa cất cánh bên trên tầng tháp cổ…”. Thành “đầu bò”đơ bản thân. Gì chứ bài bác hát này thì hắn thuộc lòng. “Mưa vẫn mưa bay bên trên tầng tháp cổ” là viết về… tháp Bánh Ít của Quy Nhơn chớ còn điều gì khác nữa! Chết thật… Tâm hồn hắn dù vẫn cnhì sần, sỏi đá tuy nhiên ai đó đã tôn vinh quê hương thì hắn chẳng thể đối xử bạc ác được.