Chương thơm 48: Người và chó thuộc ănNghĩ đến lời dặn dò của mợ qua điện thoại, Tuyết Lạc lập cập thoát khỏi phòng ngủ cá nhân, ngòi vào phòng tiếp khách chờ Hạ Dĩ Cầm sở hữu bánh cho Phong Hàng Lãng tới.Tuyết Lạc biết Hạ Dĩ Cầm có tính khí cao ngạo, là thiên kim tiểu thư bao gồm tiếng tăm ở Thân Thành. Nếu cô lại một đợt tiếp nhữa bị Phong Hàng Lãng cự giỏi thì đang vô cùng đau đớn. Thật ra thì Tuyết Lạc cũng không chắc chắn rằng, Phong Hàng Lãng nặng nề gọi như thế, sẽ sở hữu được thái độ ra làm sao với bánh ngọt cơ mà Hạ Dĩ Càm mang lại. Có đồ ăn ngon, tất cả người mẫu, hẳn là hắn sẽ không còn từ chối.Phong Hàng Lãng không tồn tại vào phòng tiếp khách. Hắn vẫn lên phòng y tế thăm Phong Lập Hân rồi. Tuyết Lạc ngay tắp lự ngồi trong phòng khách ngóng Hạ Dĩ Cầm.Công tử trực thuộc mẫu dõi quý tộc và thiên klặng đái thư, thật ra Tuyết Lạc cảm thấy Phong Hàng Lãng cùng Hạ Dĩ Cầm siêu đẹp mắt song, môn đăng hộ đối, trai tài gái nhan sắc.Hạ Dĩ Cầm đối với Phong Hàng Lãng chính là vừa chạm chán sẽ yêu thương, cũng chần chừ Phong Hàng Lãng tất cả thể hiện thái độ như thế nào.Tuyết Lạc lật msống quyển giáo trình Truyền thông trực quan lại, mặt khác nhìn xung quanh phòng.Nửa tiếng sau, Hạ Dĩ Kỳ thong dong xuất hiện thêm sinh hoạt phòng tiếp khách Phong gia: mang quần bó giáp bao phủ lấy thân thể mảnh mai, khiến cho dáng vẻ tình nhân điệu của cô ý phụ nữ càng được phô bày sexy nóng bỏng. Đường cong phụ nữ cđọng thay nhưng lồ lòi ra trước mắt người khác. Cơ thể mạnh khỏe điều đó, thật khiến cho đối phương tất cả chút ham mê.Nhưng Tuyết Lạc lại nlắp ra: vì sao lại là Hạ Dĩ Kỳ? Hạ Dĩ Cầm đâu? Tuyết Lạc thấy vỏ hộp đá quý vào tay Hạ Dĩ Kỳ. Rất bắt mắt, vừa quan sát đã ham mê rồi.“Chị Dĩ Cầm đâu?” Tuyết Lạc thuận mồm hỏi. Có lẽ vì chưng trong thâm tâm, cô vẫn luôn luôn kính trọng Hạ Dĩ Cầm hơn. Chứ đọng không phải là Hạ Dĩ Kỳ ngạo ngược đỏng đảnh này.“Chị ấy sợ hãi lại bị Phong Hàng Lãng cự tuyệt đề xuất để tao mang bánh xoài cho tới cho Phong Hàng Lãng.” Hạ Dĩ Kỳ nhìn phòng khách loại Âu của Phong gia, không kết thúc hkhông nhiều hà, xuýt xoa vì sự sang trọng ở vị trí đây.“Tuyết Lạc, tao tất yêu hóng để được gả vào Phong gia nữa.” *…” Tuyết Lạc bị sự mạnh khỏe trực tiếp thừng của Hạ Dĩ Kỳ tạo cho chết sặc: gả vào Phong gia, cũng đề nghị nghe qua ý Phong Nhị Thiếu gia Phong Hàng Lãng sẽ chứ? Cũng không hẳn Hạ Dĩ Kỳ cđọng mong muốn là hoàn toàn có thể gả vào.“Đúng rồi Tuyết Lạc, Phong Hàng Lãng đâu?” “Chắc là sinh sống trên chống y tế quan tâm anh trai Phong Lập Hân rồi.” Hạ Dĩ Kỳ quan sát lên tầng một cái. “Phòng ngủ của Phong Hàng Lãng là phòng nào? Để tao mang bánh lên phòng ngủ cho anh ấy.” “Nlỗi vậy… điều đó không đúng lắm đâu.” Tuyết Lạc thật sự thán phục sự dữ thế chủ động của Hạ Dĩ Kỳ, vừa đến đã chạy trực tiếp tới phòng ngủ của bạn ta? “Làm sao mà lại ko ổn? Mau chỉ đến tao phòng để ngủ của Phong Hàng Lãng đi.” Hạ Dĩ Kỳ tất cả chút ít nôn nóng.Cô ta rất mong vào phòng của Phong Hàng Lãng nhìn một chút ít. Phong Hàng Lãng là tài phiệt các chi phí điều đó, phòng ngủ của hắn một mực sẽ tiến hành bày trí khôn cùng quý phái. Có khi còn sở hữu theo chút xúc cảm mộng tưởng vô thực nữa.Phòng ngủ của Phong Hàng Lãng? Câu này thiệt sự có tác dụng cực nhọc Tuyết Lạc rồi. Bên cạnh đó cô cũng không biết căn phòng chính là nơi đâu. Chỉ biết hắn khôn xiết ưa thích cần sử dụng bồn tắm trong chống tân hôn nhưng mà thôi.Nếu nói mình đo đắn, Hạ Dĩ Kỳ có tin không? “Để tao trường đoản cú đi tìm kiếm.” Không hóng Tuyết Lạc vấn đáp, Hạ Dĩ Kỳ dường như không chống chịu nổi mà chạy lên tầng.“Này, Dĩ Kỳ, chị đừng có làm loạn!” Tuyết Lạc biết nghỉ ngơi Phong gia có khá nhiều quy tắc. Ngay cả cô là Phong phu nhân rồi mà cũng tất yêu từ luôn tiện xông vào toàn bộ các chống ở đây.Hạ Dĩ Kỳ dừng bước bên trên bậc thang. Chẳng đề xuất là vì chưng nghe Tuyết Lạc cảnh báo, cơ mà là do Phong Hàng Lãng đã từ bỏ trên tầng trở lại.Phong Hàng Lãng mặc bộ quần áo kha khá thoải mái: áo sơ mi có hoa vbữa ăn color, từ tốn mà đẳng cấp, mà lại sự lâu dài của hắn vẫn mang về cảm hứng hết sức mạnh bạo. Trên khuôn mặt anh tuấn của hắn còn Vương nét cười cợt nhàn nhã nphân tử.Rơi vào trong đôi mắt Hạ Dĩ Kỳ, chính là xuân trọng điểm nhộn nhạo; còn vào mắt Tuyết Lạc, chính vậy nghiêm nghị lãnh đạm. Tuyết Lạc biết lúc fan lũ ông này sẽ không vui, hắn vẫn bày ra thú vui khiến cho bạn không giống rợn tóc gáy như thế.“Phong… Phong Nhị Thiếu gia, em quan trọng đặc biệt khiến cho ngài một vỏ hộp bánh xoài, nhân thời gian còn rét, ngài nếm demo một chút đi.” Hạ Dĩ Kỳ nsinh hoạt nụ cười mị hoặc, cô ta hơi nghiêng người về vùng trước, rước cỗ ngực đầy đặn sống động phô ra trước phương diện Phong Hàng Lãng.Nhưng Phong Hàng Lãng lại làm nhỏng ko thấy gì.Đôi đôi mắt sắc bén quét qua Tuyết Lạc đã đứng vùng phía đằng sau, giống như hỏi: sao cô ta biết tôi ưng ý nạp năng lượng bánh xoài? Tuyết Lạc chột dạ cúi đầu, rảnh rỗi lùi lại không chút tiếng hễ, hận tất yêu trực tiếp chui xuống khu đất nhưng trốn mang đến chấm dứt.“Làm phiền đức Hạ Nhị tè thỏng rồi. Đứng thì mệt mỏi thừa, họ xuống tầng ngồi nói chuyện đi.” Rõ ràng ko thích hợp bạn lạ bước đi lên tầng nhị, cho nên vì vậy Phong Hàng Lãng ngay lập tức kín đáo đáo mời.“Được thôi.” Hạ Dĩ Kỳ đồng ý tức thì mau chóng. Vốn ước ao đi bên cạnh Hàng Lãng cùng xuống cầu thang, tuy nhiên bước chân hắn thiệt sự quá lớn, Hạ Dĩ Kỳ căn bạn dạng quan yếu bám được vào cánh tay hắn.Đến lan can sau cuối, Hạ Dĩ Kỳ ngay tức thì nảy ra một kế.“Ai nha, cô quạnh chân rồi.” Cứ đọng tưởng Phong Hàng Lãng vẫn quay lại đỡ mình, Hạ Dĩ Kỳ sẽ vừa vặn vẹo nnghiền vào lòng hắn, nhưng không nghĩ hắn lại ko chút ít lưu lại tình, kêu dì An cho tới đỡ Hạ Dĩ Kỳ.“Hạ tiểu thư, thiếu hụt gia nhà Shop chúng tôi không tiện thể cho lắm, nhằm tôi đỡ người đi.” Dì An sao lại ko quan sát ra loại mưu đồ gia dụng của Hạ Dĩ Kỳ, ý muốn Phong Hàng Lãng ôm cô ta cơ chđọng. Bất quá hiện giờ Nhị Thiếu gia đã là fan của Lâm Tuyết Lạc phu nhân, những người thiếu phụ không giống chớ ao ước gồm cơ hội.“Tự tôi đi được.” Hạ Dĩ Kỳ khinh ghét hát tay dì An ra.Phòng khách hàng Phong gia mập những điều đó, mà lại Hạ Dĩ Kỳ hết lần này tới lần không giống muốn ngồi lân cận Phong Hàng Lãng. Cô ta lấy vỏ hộp bánh xoài tự trong túi ra, đút ít tận mồm cho hắn. “Phong Hàng Lãng, ngài ném nhẹm demo một chút… Bánh này là em đã giảm công cố gắng vả làm cho ngài đấy.” Tuyết Lạc thiệt sự không chú ý nồi, bèn cúi đầu xuống.Phong Hàng Lãng liếc chú ý chiếc đầu đang cắn xuống đất của cô: cô gái này thiệt sự hào phóng đến vậy, lại nhằm chồng mình dây dưa với những người phụ nữ khác? Giờ tương khắc này hắn thật sự ao ước gắng tờ ĐK hôn phối của nhị tín đồ, đập xuống trước khía cạnh người đàn bà đã nghịch trò mai dong này, khiến cô choáng ngợp.Tuyết Lạc tình cờ nnắm đầu, bất thình lình phát hiện ánh mắt gồm mức độ gần kề thương cực nặng trĩu của hắn, cô thngơi nghỉ mạnh bạo một tiếng, người tháo đầy những giọt mồ hôi rét, lại cúi đầu xuống.“Tôi ko say đắm nạp năng lượng ngọt. Nhát là vị xoài.” Phong Hàng Lãng đàng hoàng nhạt hừ một tiếng, đẩy miếng bánh Hạ Dĩ Kỳ đã mang đến trước mồm hắn ra.Lời hắn vừa kết thúc, chẳng các Hạ Dĩ Kỳ bỡ ngỡ, Tuyết Lạc cũng giật bản thân lúng túng. Hắn cụ thể là vẫn nói lếu mà! Hắn chính xác là ko ham mê ăn uống ngọt, tuy nhiên thích hợp nạp năng lượng xoài thì là việc thiệt đấy thôi! “Cái gì? Ngài ko say đắm ăn uống bánh ngọt vị xoài? Làm sao hoàn toàn có thể chứ? Rõ ràng Tuyết Lạc nói ngài ham mê nạp năng lượng bánh vị xoài mà lại.” Hạ Dĩ Kỳ khó tính trừng đôi mắt cùng với Tuyết Lạc. “Lâm Tuyết Lạc, mày cố tình nói lếu láo để tao phải chịu đựng ủy tạ thế tất cả đúng không?” Lúc bấy giờ Tuyết Lạc new ý thức được: bạn lũ ông tên Phong Hàng Lãng này có bao nhiêu xảo trá! Một câu ‘Tôi không mê say ăn ngọt. Nhất là vị xoài’ quả tình đã hại bị tiêu diệt cô rồi. Cô bây chừ, và đúng là tất cả trăm cái miệng cũng ko thanh hao minc được.Tuyết Lạc tức bực trừng đôi mắt với Phong Hàng Lãng, cơ mà hắn lại rất là nô nức, cỗ dáng vẻ dương dương trường đoản cú đắc nlỗi sẽ xem kịch giỏi.Hắn đó là mong chú ý cô cùng Hạ Dĩ Kỳ cãi nhau sao? Người lũ ông này quả thật xấu xa! Chẳng buộc phải cô chỉ bắt bắt buộc nói cùng với ba vị thiên kyên tè tlỗi Hạ gia rằng hắn ham mê ăn uống xoài thôi sao, cũng không tới nỗi đề nghị lấy cô ăn uống sống nuốt tươi những điều đó chứ? Tuyết Lạc hiểu rõ: ví như hắn vẫn cụ ý mồi nhử cô, thì cũng chẳng quan trọng buộc phải nói qui định cùng với hắn làm cái gi.“Thật xin lỗi a, chị Dĩ Kỳ, là em ghi nhớ nhằm.” Tuyết Lạc tất nhiên sẽ không bất đồng quan điểm với Hạ Dĩ Kỳ, chính vì cthị trấn này trọn vẹn ko quan trọng.Ở Hạ gia, Tuyết Lạc đã nhất mực nhẫn nhịu các năm điều này, bây chừ bao gồm nhịn thêm một đợt cũng ko Sao.“Nhớ nhằm? Lâm Tuyết Lạc, tao thấy ngươi rõ ràng là cố tình.” Hạ Dĩ Kỳ ở Hạ gia phách lối sẽ quen thuộc, cho dù mình ko nhượng bộ, cô ta cũng biến thành bắt tội vô lý, huống bỏ ra từ bây giờ cô ta còn cho rằng Tuyết Lạc sai, lập tức càng được thể cơ mà ko buông tha.Hạ Dĩ Kỳ cằm ly nước trà bên trên bàn lên, hắt thẳng vào mặt Tuyết Lạc; nói thì chậm chạp, cơ mà vấn đề xẩy ra khôn cùng nkhô cứng, một láng người nhanh khô nhỏng gió xông tới kéo cô ra, nước trà soát hắt thẳng vào ngực Phong Hàng Lãng, khiến cho cái áo ướt át, ôm lấy vùng ngực snạp năng lượng chắc.“Đừng bao gồm làm càn! Bây giờ đồng hồ Tuyết Lạc đã là phu nhân của Phong gia, ai cho cô ngang nhiên doạ cô ấy sống địa phận của Phong gia? Mau xin lỗi cô ấy đi.” Bộ dáng vẻ tàn bạo của Phong Hàng Lãng quả thật khôn xiết ghê bạn.“Hàng Lãng, tôi không sao. Hạ Dĩ Kỳ cũng ko hắt trúng tôi.” Tuyết Lạc mau lẹ báo cáo giảng hòa, không thích vị bản thân mà có tác dụng Khủng cthị xã cho ko cứu vãn được.“Hạ Dĩ Kỳ, tôi chình ảnh cáo cô: Lâm Tuyết Lạc đang là Phong phu nhân, cô ko tôn trọng cô ấy, không khác gì ko kính trọng tôi! Cô bắt buộc xin lỗi Tuyết Lạc. Nếu không, tôi vẫn bắt Hạ Chánh Dương nên từ bỏ mình mang lại Phong gia chuộc tội.” Phong Hàng Lãng nghiêm nghị quát.Phu nhân của Phong Hàng Lãng hắn, há lại để một bạn bầy bà ngớ ngẩn nnơi bắt đầu hắt nước trà vào? “Hàng Lãng, đừng như thế. Tôi thiệt sự chẳng sao.” Tuyết Lạc thấy Phong Hàng Lãng càng nói càng nghiêm trọng, càng nóng tính.Nhìn vẻ khía cạnh hung ác của Phong Hàng Lãng, Hạ Dĩ Kỳ quả thực bị dọa sợ hãi, đến nỗi bồn chồn trù trừ làm thế nào.Cô ta ngạc nhiên Phong Hàng Lãng sẽ do Tuyết Lạc nhưng ra tay, không chỉ có thế còn quán triệt cô thời cơ giải thích.“Tuyết… Tuyết Lạc, thiệt xin lỗi.” Tuy Hạ Dĩ Kỳ không can tâm, càng không thích nói nhu muốn lỗi với Tuyết Lạc, dẫu vậy sau sự uy ức hiếp của Phong Hàng Lãng, cô đành ngoan ngoãn tuân theo.“Em ko có gì.” Tuyết Lạc nôn nóng đáp.Tại Hạ gia, cô y hệt như một con rùa, kiên nhẫn chịu đựng đựng suốt nhì mươi năm. Giờ tự khắc này, cô đột nhiên gồm xúc cảm hãnh diện suиɠ sướиɠ. Cô không thể ngờ, kiếp này còn có người đại diện cô đòi lại công đạo. Trong lòng nhoáng cảm hễ, vành đôi mắt tức thì đỏ lên.Xin lỗi hoàn thành Hạ Dĩ Kỳ ngay tắp lự chạy mắt dạng, Lâm Tuyết Lạc ngồi trên sô trộn, cảm hứng lẫn lộn. Lần trước tiên, cô được thử dùng xúc cảm êm ấm lúc tất cả fan bảo vệ.Hàng Lãng cởϊ áσ sơ mày bị Hạ Dĩ Kỳ hắt nước ướt nhẹp, cơ thể cường tráng tất cả cơ bắp vô cùng gợi cảm, mặt đường nét gợi cảm, tại vị trí thắt lưng da mạ đá quý bít tạ thế, khiến mặt Tuyết Lạc đỏ lựng nlỗi phương diện trời bé dại.Người lũ ông này núm quần áo nhưng mà cũng lưỡng lự mặt đường tách đi. Được, hắn không rời thì cô đi! Tuyết Lạc vừa vực dậy ao ước tránh đi, thanh hao âm lãnh đạm của Hàng Lãng đang truyền cho tới. “Đi đâu? Cthị xã của bọn họ vẫn không xong xuôi đâu nhé.” Tuyết Lạc phân vân bản thân đề xuất cảm ơn hắn, giỏi là trách nát móc hắn. Nếu chưa phải trên hắn nói không thích ăn bánh ngọt vị xoài, Hạ Dĩ Kỳ cũng đâu tất cả hắt nước tthẩm tra vào cô.“Ném vỏ hộp bánh này ra ngoài trước đi. Nhìn mà lại khó chịu.” Hàng Lãng nói.“Phong Hàng Lãng, anh thật không biết ý gì cả. Anh cụ thể yêu thích ăn uống bánh xoài, tại vì sao lại nói dối?” Tuyết Lạc vẫn ko nhịn được mà công bố.“Vậy cũng nên xem là ai làm cho tôi ăn! ví dụ như nhỏng bánh em có tác dụng thì tôi sẽ ăn uống.” Hàng Lãng xấu xí nhéch mnghiền.“…” Được rồi, hắn vấn là chỉ việc một câu tức thì khiến cô ko đối đáp lại được.“Mau ném loại vỏ hộp tê ra phía bên ngoài.” Hắn lại thúc giục.“Anh trường đoản cú thấy khó tính thì sao không từ mình ném đi?” “Bởi do tôi ao ước dạy em rằng: chớ có tùy luôn thể tiết lộ sở thích của mình trước mặt bạn bầy bà khác.” Tuyết Lạc mong chửi thề! Phong Hàng Lãng, anh và đúng là tốt nhất rồi! Thật sự khâm phục anh! Ngạo kiều trường đoản cú phú y sì chyên khổng tước, chẳng thua kỉm tí nào.Tuyết Lạc chần chờ mãi không muốn sở hữu bánh đi quăng quật. Cho cần cô xoay fan, không thèm lưu ý làm phản ứng của hắn, đi thẳng liền mạch vào bếp. Nhưng sự uy hiếp đáp của hắn khiến cô không thể không giới hạn bước.“Nếu em còn muốn tôi cho tới Hạ gia tham dự các buổi lễ hội tương lai, thì mau ngoan ngoãn nỉm hộp bánh này ra bên ngoài.” Tuyết Lạc lưu ý đến một ít, quyết định thỏa hiệp với hắn. Chỉ là nỉm một hộp bánh thôi nhưng.Thế là, Tuyết Lạc quay trở về, vắt hộp bánh xoài ra cửa ngõ phòng khách.Vừa đặt tay vào nắp thùng rác rưởi, cô lại rụt tay về. Bánh được thiết kế tinc xảo, ưa nhìn những điều đó, cđọng cầm cơ mà tiêu tốn lãng phí thì thật không mong muốn, cô vừa xoay đầu, tức thời thấy Đại Hắc chạy từ bỏ vào ô ra.Đại Hắc, là crúc chó husky vừa nnơi bắt đầu vừa đáng yêu của Phong gia. Tuyết Lạc vô cùng quý nó.Thế là, Tuyết Lạc và Đại Hắc ngồi bên trên bậc lan can trước cửa Phong gia, phân chia nhau vỏ hộp bánh xoài.Mà một màn đó lại rơi cả vào đôi mắt Hạ Dĩ Kỳ đang cách đây ko xa: Lâm Tuyết Lạc, ngươi chính xác là luôn thể nhân! Phong Hàng Lãng rõ ràng ko mê say ăn uống bánh ngọt vị xoài, mi còn dối trá nhằm tao chịu đựng ủy tạ thế. Bây giờ còn mang tận tâm của tao đi nuôi chó? Hạ Dĩ Kỳ tức mang lại xay răng nghiến lợi. Hận quan yếu xông lên tiến công Tuyết Lạc một trận đến hả bé tức.Chẳng qua vẫn hại Phong Hàng Lãng sinh sống trong Nhà biệt thự, Hạ Dĩ Kỳ chỉ có thể nghiến răng bong khỏi tè khu vực của Phong gia, ảo óc trsinh sống về Hạ gia.Bên cửa số ngay cạnh khu đất, Phong Hàng Lãng ngồi quan sát Tuyết Lạc phân tách bánh ăn kèm Đại Hắc, vào đôi mắt hiện hữu vẻ ôn nhu.“Đại Hắc, mày gồm khát không? Uống chút ít nước đã rồi ăn uống tiếp.” Tuyết Lạc một tay đút cho Đại Hắc, một tay vứt bánh vào miệng, fan và chó thuộc vui miệng ấm yên, khiến kẻ không giống nhìn vào nhưng thấy vui vẻ.“Khặc khặc…” Đại Hắc bị sặc ngay tức thì nhổ miếng bánh vào mồm ra, tiếp nối lại liếm vào, hoàn toàn chẳng xấu hổ ngùng gì.“Ăn thư thả thôi, nghẹn đấy.” Tuyết Lạc xoa đầu nó.“Mày đi uống tí nước đi đã. Ăn thảnh thơi, tao ko chiếm của mày đâu nhưng.” Ý cười xung quanh Phong Hàng Lãng càng rõ, giờ khắc này, hắn đột thấy hóa ra cuộc sống đời thường còn tồn tại cẩn thận giỏi đẹp.Cô giống hệt như tia nắng và nóng ấm, xuyên ổn thấu linh hồn bị hận thù khiến cho u ám và đen tối của hắn, trong nhoáng chốc, lòng hắn nhỏng được an ủi, rực rỡ sáng sủa ngời! Nhưng cho đến khi thấy Hạ Dĩ Kỳ vẫn gấp nôn nóng vàng tách đi cách đó ko xa, hai con mắt Phong Hàng Lãng lại mau chóng trầm xuống, lông ngươi cau lại.Không ngờ Phong Hàng Lãng còn ở trong nhà khách.Tuyết Lạc chột dạ vệ sinh mồm, cũng theo phiên bản năng mà lại chùi một ít vụn bánh còn sót lại bên trên miệng Đại Hắc.Trong tay Phong Hàng Lãng là nước xay mâm xôi mà Tuyết Lạc ưa thích nhất. Hắn vậy lên, lừ đừ nhấp một ngụm, nhu hòa nói.


Bạn đang xem: Đọc truyện tổng tài yêu say đắm


Xem thêm: Nơi Sửa Điện Thoại Sony Uy Tín Tphcm, Trung Tâm Bảo Hành Sony

“Tôi không uống nổi, em uống giúp tôi đi. Không được lãng phí.” Tuyết Lạc đang khát ý muốn bị tiêu diệt, bèn chẳng không tự tin loại ly đã được Phong Hàng Lãng nhấp môi qua mà cằm đem, uống cạn.Sau Khi uống dứt cô bắt đầu phạt hiện: thật ra dì An đã chuẩn bị cho tới hai ly nước nghiền, là tại cái kẻ cđọng làm điều hung không còn lần này tới lần khác kia, vẫn lừa cô uống ly của hắn.Hôn môi loại gián tiếp sao?