Có một thằng khờ tên khai tâm

      119

Một ngày nào đó nước mắt của Hoàng Dục Nghiêm lại có thể rơi xuống,mà nguyên nhân lại là khóc vì thằng khờ này, thì ra, thằng khờ này cũng có thể có được nước mắt của hắn, thì ra...Khờ à, ngươi có biết không, có một người thông minh tên Hoàng dục Nghiêm yêu một thằng khờ là ngươi đó, nhưng ngươi đã đi xa rồi....

Bạn đang xem: Có một thằng khờ tên khai tâm


Review

Đọc truyện này ở thời điểm Đam mỹ còn chưa phát triển giống bây giờ. Thời đó đam khó kiếm lắm. Mà mò rờ ở đâu cũng toàn cực phẩm.

Lúc đó mới tìm hiểu, cũng không kén chọn lắm, thế nào lại vớ phải bộ SE này.

Nhưng cũng không hối hận vì đọc nó.

Có nhiều người nói bộ này cũng không ngược lắm, lúc đọc không rơi nước mắt.

Nhưng ta thấy một Khai Tâm như vậy cũng đủ khiến người ta thương tiếc lắm rồi.

Lúc đọc bộ này chỉ mới có 13 tuổi thôi, cũng 5 năm rồi. Lúc đó cũng không hiểu được tại sao yêu một người lại khổ sở như thế? Không hiểu được tại sao lại khắc nghiệt với Khai Tâm như thế?

Cậu là một người rất bình thường, duy nhất khác chính là, lúc nào cậu cũng cười hết.

Công việc của cậu là nhân viên bảo hiểm, sau đó cậu gặp gỡ và yêu thầm một khách hàng, một khách hàng tên Hoàng Dục Nghiêm.

Từ lúc gặp gỡ đến lúc cậu chết đi thời gian không quá dài, nhưng lại khiến người đọc cảm thấy quá trình dài đăng đẳng.

Giây phút phát hiện bản thân bị bệnh tim sắp chết, mặt cậu có thể không biến sắc kí tên hiến xác và nhận một khoản tiền bồi thường lớn.

Cậu trở thành người có tiền. Cậu nghĩ rằng, chỉ cần như vậy sẽ có được sự để ý của Hoàng Dục Nghiêm, anh không cần nghĩ cậu yêu anh vì tiền nữa.

Xem thêm: Mua Bán Nhà Trong Ngõ Giá 1 Tỷ Tháng 12/2021, Mua Bán Nhà Cấp 4 Hà Nội Dưới 1 Tỷ Tháng 12/2021

Cậu lấy tiền đó nấu cho anh bữa cơm, nằm ở hành lang chờ đến ngủ quên bữa cơm nguội lành cũng chờ không được.

Cậu lấy tiền đó mua tặng anh nhẫn, nhưng anh cũng không cần. Cậu lại nghĩ rằng có lẽ anh chê nó rẻ tiền quá.

À, cậu ép mình nghĩ như vậy.

Tôi cũng không trách Hoàng Dục Nghiêm. Chúng ta không nên trách một ai vì không yêu một người cả. Tình cảm là tình cảm. Nhưng tôi lại quá thương tiếc Khai Tâm. Đến tận lúc chết đi, Hoàng Dục Nghiêm thừa nhận yêu cậu, cậu cũng không nghe được.

Khóc cạn nước mắt rồi, lại viết cho mình một câu chuyện, một cái kết khác, coi như là tự an ủi vậy.

Chốt>>

Kết thúc: SE

Ngược tâm: 10/10

Ngược thân: ...

Thích: 9/10

Pr luôn với mọi người một chút. Truyện do mình viết kết HE, rảnh rỗi có thể tìm đọc một chút. Truyện không phải do người chuyên nghiệp viết, là do một người thương tiếc Khai Tâm viết, nên hi vọng có sai sót mọi người cũng bao dung mình nha.